Youth Channel VN

Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Mẹo vặt
  • Sao
  • Xe
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
Đám cưới tôi mẹ chồng chỉ mời vỏn vẹn có 10 mâm cỗ, không tặng con dâu bất cứ thứ gì, tất cả tiền mừng và vàng cưới mọi người cho mẹ đòi đem đi bán lấy tiền sửa nhà cho cô út, nào ngờ 2 năm sau nghe câu chuyện của hàng xóm kể, 2 vợ chồng tôi phải ôm nhau khóc nức nở…

Đám cưới tôi mẹ chồng chỉ mời vỏn vẹn có 10 mâm cỗ, không tặng con dâu bất cứ thứ gì, tất cả tiền mừng và vàng cưới mọi người cho mẹ đòi đem đi bán lấy tiền sửa nhà cho cô út, nào ngờ 2 năm sau nghe câu chuyện của hàng xóm kể, 2 vợ chồng tôi phải ôm nhau khóc nức nở…

An Nhiên 23 Tháng 1, 2026

Mẹ chồng tôi nổi tiếng là người ghê gớm nhất làng. Bà sắc sảo, nói một là một, hai là hai, chẳng ai dám cãi. Ngày cưới tôi, bà không ưng tôi – một cô gái nhà quê, chẳng môn đăng hộ đối với gia đình bà.

Đám cưới được tổ chức đơn sơ, chỉ vỏn vẹn mười mâm cỗ để báo hỉ cho họ hàng. Bà không cho tôi một chỉ vàng hay một đồng tiền mừng nào, dù theo phong tục, nhà trai thường chu cấp để cô dâu có chút vốn liếng. Tôi chẳng dám trách, chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận. May mắn thay, họ hàng và hàng xóm thương tôi, nên ngày cưới, tôi nhận được một cây vàng và ba mươi triệu tiền phong bì – một khoản không nhỏ với chúng tôi lúc bấy giờ.

Nhưng niềm vui chẳng tày gang. Chỉ ba ngày sau cưới, mẹ chồng gọi tôi lên, giọng điềm tĩnh nhưng lạnh lùng: “Con đưa mẹ mượn số vàng và tiền mừng cưới, mẹ cần xây nhà cho cô út.” Tôi sững sờ. Chúng tôi vừa cưới, chưa có nhà cửa, đất đai gì, chỉ trông vào số tiền mừng ấy để bắt đầu cuộc sống. Chồng tôi, anh Hùng, nghe vậy thì ngỏ ý không đồng tình, bảo rằng chúng tôi cũng cần tiền để ổn định. Mẹ chồng nổi cơn tam bành, quát tháo: “Đồ con trai bất hiếu! Không đưa thì cút ra khỏi nhà!” Anh Hùng chỉ biết im lặng, còn tôi, không muốn gia đình thêm căng thẳng, đành đưa hết số tiền và vàng cho bà. Đêm đó, tôi nằm bên anh, lòng nặng trĩu, nhưng chẳng dám than thở.

Chẳng bao lâu, mẹ chồng lại gây khó dễ, khiến chúng tôi không thể tiếp tục sống chung. Chúng tôi dọn ra ngoài, thuê một căn phòng trọ nhỏ, bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Cuộc sống khó khăn, nhưng tôi thấy nhẹ lòng khi không còn phải chịu những lời cay nghiệt của bà. Rồi một hôm, qua lời kể của một người hàng xóm, tôi mới biết một sự thật đau lòng về chồng mình. Hóa ra, từ nhỏ, anh Hùng đã bị mẹ chồng xem như “cái gai” trong mắt. Khi sinh ra, anh liên tục ốm đau, tốn kém tiền bạc, rồi những chuyện không may liên tục xảy đến với gia đình. Mẹ chồng, vốn mê tín, cho rằng anh là “nguồn cơn xui xẻo”. Bà dồn hết tình thương cho cô út – đứa con gái út mà bà cưng chiều. Anh Hùng lớn lên trong sự lạnh nhạt, thậm chí bị bà xa lánh, dù anh chẳng làm gì sai.

Nghe câu chuyện ấy, tôi vừa giận vừa thương chồng. Anh ít nói, nhưng tôi biết anh đau lòng lắm. Những năm tháng sau đó, chúng tôi cố gắng vun vén cuộc sống, chăm chỉ làm việc, nuôi hy vọng một ngày có mái ấm riêng. Rồi một ngày, mẹ chồng đột nhiên lâm bệnh nặng. Cô út, người được bà yêu thương nhất, lại bận rộn với gia đình riêng, chẳng đoái hoài. Họ hàng thì người này người kia, chẳng ai ở lại lâu. Chỉ có vợ chồng tôi, dù từng bị bà đối xử tệ bạc, vẫn ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Tôi thay áo, lau người cho bà, còn anh Hùng lặng lẽ đút từng thìa cháo, dù ánh mắt anh vẫn còn chút xa cách.

Một đêm, khi chỉ có tôi và bà trong căn phòng bệnh, mẹ chồng nắm tay tôi, giọng yếu ớt: “Con ơi, mẹ xin lỗi. Mẹ đã sai khi đối xử tệ với thằng Hùng. Nó là con mẹ, nhưng mẹ lại đổ lỗi cho nó, coi nó như gánh nặng. Giờ mẹ mới thấy, chỉ có nó và con là thật lòng với mẹ.” Bà khóc, những giọt nước mắt hiếm hoi tôi từng thấy. Tôi lặng lẽ gật đầu, chẳng biết nói gì. Khi anh Hùng bước vào, bà gọi anh lại, xin lỗi anh bằng những lời nghẹn ngào. Anh chỉ im lặng, nắm tay bà, nhưng tôi thấy mắt anh đỏ hoe.

Từ hôm đó, mẹ chồng thay đổi. Bà không còn gay gắt, cũng chẳng nhắc gì đến cô út nữa. Dù sức khỏe bà không hồi phục hoàn toàn, nhưng trong lòng tôi và anh Hùng, vết thương xưa đã phần nào được xoa dịu. Chúng tôi không cần vàng bạc hay nhà cửa từ bà, chỉ cần một lời xin lỗi chân thành, để biết rằng tình người vẫn còn trong gia đình này.

Prev Article
Next Article

Related Articles

Tiểu thư cậy giàu hắt cà phê vào nữ đồng nghiệp ngay giữa văn phòng, đúng 5 phút sau, giám đốc bước tới nói một câu khiến cô ta run lẩy bẩy, phải gọi bố mẹ tới xin tha…

Tiểu thư cậy giàu hắt cà phê vào nữ đồng nghiệp ngay giữa văn phòng, đúng 5 phút sau, giám đốc bước tới nói một câu khiến cô ta run lẩy bẩy, phải gọi bố mẹ tới xin tha…

Và giữa đám đông đó, ai cũng quen một người: anh Thành, xe ôm công nghệ, ngoài 30 tuổi, dáng gầy, nước da sạm nắng, luôn đội chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn quai.

Và giữa đám đông đó, ai cũng quen một người: anh Thành, xe ôm công nghệ, ngoài 30 tuổi, dáng gầy, nước da sạm nắng, luôn đội chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn quai.

NEWS

  • 526 chủ xe máy có biển số sau nhanh chóng nộp phạt nguội theo Nghị định 168
    526 chủ xe máy có biển số …
  • 3 dấu hiệu buổi sáng cảnh báo thận đang “kêu cứu”, đừng chủ quan bỏ qua
    3 dấu hiệu buổi sáng cảnh báo …
  • Bác sĩ chỉ ra 5 dấu hiệu cảnh báo ung thư phổi dễ bị phớt lờ
    Bác sĩ chỉ ra 5 dấu hiệu …
  • Đã kết thúc với Lệ Quyên
    Đã kết thúc với Lệ Quyên
  • “Bà ơi, cháu no rồi không ăn nổi nữa”, nói xong bé 3 tuổi đi ngủ trưa và không bao giờ dậy nữa
    “Bà ơi, cháu no rồi không ăn …

Youth Channel VN

Copyright © 2026 Youth Channel VN
Liên hệ: [email protected]